“Ở đâu có bóng Mẹ, ở đó có sự gìn giữ, ở đâu có tiếng Mẹ, ở đó có bình an.”

“Ở đâu có bóng Mẹ, ở đó có sự gìn giữ; ở đâu có tiếng Mẹ, ở đó có bình an.”
MẸ VÔ NHIỄM – NIỀM HY VỌNG VÀ VẺ ĐẸP CỦA GIÁO PHẬN BÙI CHU
Đứng giữa đại lễ kính Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội – Quan thầy Đệ nhất của Giáo phận Bùi Chu năm nay, tôi thật sự lặng người trước khung cảnh quá đỗi linh thiêng. Biển người phủ kín quảng trường Phú Nhai, những chiếc ô đủ màu sắc đung đưa theo gió, và trên cao là bóng dáng Mẹ Vô Nhiễm uy nghiêm, hiền từ nhìn xuống đoàn con cái đang ngước lên với tất cả lòng yêu mến. Khoảnh khắc ấy khiến tôi cảm nhận rõ một điều: Mẹ đang thật sự ở giữa chúng ta – như ánh bình minh tinh tuyền chiếu rọi vào lòng Giáo phận.
Khi tượng Mẹ được cung nghinh lên lễ đài, tà áo nhung đen thêu hoa của Mẹ nổi bật giữa không gian trắng sáng, phía xa là Vương Cung Thánh Đường cổ kính – mọi thứ như hòa vào nhau thành một bức tranh đức tin sống động. Đặc ân Vô Nhiễm mà Giáo Hội tôn vinh hôm nay không chỉ là đặc ân dành cho Mẹ, mà còn là lời nhắc nhở dịu dàng gửi đến mỗi người: “Nơi Mẹ, ơn Chúa mạnh hơn tội lỗi; nơi Mẹ, con người trở nên điều Thiên Chúa muốn.”
Mẹ được gìn giữ khỏi tội nguyên tổ không phải chỉ để chúng ta chiêm ngưỡng, nhưng để chúng ta tin rằng: “Sự thánh thiện không xa vời; nó bắt đầu khi ta để Thiên Chúa chạm vào trái tim mình.” Mẹ là Đấng Vô Nhiễm, nhưng Mẹ lại gần gũi đến độ ai cũng có thể gọi hai tiếng “Mẹ ơi” một cách thật tự nhiên.
Khi nhìn dáng Mẹ đứng đó, tôi thấy Mẹ như một người Mẹ thật sự đang dõi theo từng đứa con Bùi Chu của Mẹ. Phía sau Mẹ là biết bao lịch sử của Giáo phận – những hy sinh, những giọt mồ hôi, những thế hệ âm thầm dựng xây và giữ vững đức tin. Mẹ đứng đó như để nhắn nhủ chúng ta: “Mẹ chưa bao giờ rời bỏ Bùi Chu; nơi nào các con còn cầu nguyện, nơi đó Mẹ còn ở lại.”
Chiêm ngắm Mẹ Vô Nhiễm, tôi hiểu rằng mầu nhiệm nơi Mẹ còn là mầu nhiệm của niềm hy vọng. Mẹ là “Bình Minh của Ơn Cứu Độ”, là “Vườn Hoa không tì vết của Thiên Chúa”, là “Đấng được tạo dựng để trở nên nơi cư ngụ tinh tuyền của Lời.” Mỗi tước hiệu ấy không chỉ nói về vẻ đẹp của Mẹ, mà còn là lời mời gọi chúng ta sống đẹp hơn, sống thanh sạch hơn, sống trọn vẹn hơn với Chúa và với nhau.
Mẹ dẫn ta đến với Đức Kitô – nguồn hy vọng không bao giờ cạn. Nhìn Mẹ, tôi học được rằng:
“Sự tinh tuyền thật sự không phải là không vấp ngã, mà là biết đứng lên bằng ơn Chúa và tiếp tục ‘xin vâng’ như Mẹ.”
Nhờ Mẹ, tôi hiểu rằng mỗi người đều được mời gọi trở thành khí cụ nhỏ bé trong tay Thiên Chúa, giống như Mẹ đã trở thành “tiếng nói của sự khiêm hạ và đức tin tuyệt đối.”
Đi giữa biển người hôm nay, tôi càng hiểu rằng không chỉ chúng ta đến với Mẹ, mà chính Mẹ đã đến với chúng ta trước. Mẹ chạm vào từng ánh mắt, từng lời nguyện, từng gia đình đang khao khát ơn bình an.“Ở đâu có bóng Mẹ, ở đó có bình an. Ở đâu có lời Mẹ, ở đó có hy vọng. Ở đâu có bàn tay Mẹ, ở đó có ơn nâng đỡ.”
Lạy Mẹ Vô Nhiễm – Mẹ Bùi Chu yêu dấu, xin tiếp tục bao bọc chúng con trong tà áo dịu dàng của Mẹ. Xin giúp chúng con biết sống tinh tuyền trong tâm hồn, trung thành trong đức tin, và quảng đại trong yêu thương. Xin dạy chúng con biết nói “xin vâng” như Mẹ, để mỗi ngày trôi qua, chúng con biết trở nên ánh sáng nhỏ bé giữa đời.
Mẹ Vô Nhiễm, Mẹ Bùi Chu – “Bình Minh không vết nhơ của Thiên Chúa” – xin cầu cho chúng con.
Bài viết: Jos Nam Nguyễn
Ban Truyền Thông Giới Trẻ VCTĐ Phú Nhai
——————————————-

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *